Feeds:
Bài viết
Phản hồi

. . .

. . .

. . .

Mụ dì ghẻ bị tử hình, theo luật mới sẽ bị tiêm thuốc độc, Tấm xin Vua được đích thân ra tay, gọi là “dì lừa con 2 phát, con tiêm dì 1 nhát, xuống suối vàng cho mát”.

Cám vì chưa đủ 18 nên thoát tội chết, làm dấy lên phong trào đòi đổi luật trong cộng đồng mạng ChiPheo-VuDai.vn và nhiều mạng xã hội khác.

2 thành ngữ mới ” Ác như cô Tấm” và “Son như con Cám” ra đời, được đưa vào cuốn “Sát thủ nay đã lành mủ” của tác giả Thành Vân, sau giành giải Joker, giải thưởng danh giá nhất của Hội Bài tây Việt Nam.

Chuyện đời đôi khi không như Tấm tưởng. Cái chết đau đớn của dì ghẻ làm Tấm đột nhiên day dứt. Sau bao đêm cắn bút, nàng cho ra đời tập truyện ngắn “Đứng trên đỉnh cau nhìn xuống đám đông” trong đó mô tả những phức cảm xáo trộn tinh tế nàng đã trải qua kể từ thời điểm run rẩy sung sướng chọc kim vào ven dì ghẻ.

Tác phẩm đầy chất trữ tình tự sự này, rất tiếc, sau bị thu hồi vì lý do “có bạo lực, có khoái cảm, có cả đau đớn, không nghi ngờ gì nữa, đây chính xác là một bộ dâm thư theo phong cách sadistic, những thứ rác rưởi như vầy cần kiên quyết, nhất thiết, tuyệt đối, bị các nhà phê bình chân chính xếp hàng dẫm chân nhổ nước bọt nhằm làm trong sạch hóa đời sống văn học nước nhà” .

Quá đau đớn, Tấm trẫm mình quyên sinh ở sông Tô Lịch.

Tin tốt là lần nữa, hotboy Trần Bụt lại kịp thời trồi lên cứu người đẹp.

Tin xấu là tuy được cứu, nhưng Tấm đã bị nhiễm ghẻ độ 3, thế quái nào Thượng Thư Bộ Y tế lại bắt nhầm mạch sang bệnh Tay Chân Miệng.

Trả lời chất vấn trước triều đình, Thượng Thư phân bua “các lương y đến từ các quốc gia có IQ cao cũng đều chẩn đoán như thế cả”.

Do không được phát hiện chữa trị kịp thời nên bệnh càng ngày càng nặng, người Tấm dần lở lói, sau gãi nhiều mất máu quá mà chết.

Đại gia Vua lập cho Tấm một đền thờ ngay cạnh khu resort của mình. Đền dựng lên hôm trước hôm sau đã thấy mọc lên rất nhiều cây thị, cây nào cũng sum suê tươi tốt y như cây nào. Nhân dân từ đó gọi đây là Đền Thị Tấm.

The End d :

P.S: Lâu lắm hum viết cái gì nham nhảm, hum nay viết nhảm tý để re-commence sth ^^.

Update: Đã đăng trên Tinkhotin.com có modify một chút ở đây

 

Hôm nay vào linkhay đọc thấy top này, rảnh chém chơi:

Túm tắt là topic, khởi nguồn từ bài viết nì , tranh luận chủ yếu xung quanh chuyện ăn chơi thì phải có gốc, cụ thể với chơi siêu xe có gốc là có hiểu biết có kiến thức về xe, không những chức năng tiện ích mà còn lịch sử  truyền thống ông nào năm gì sinh xe gì trông dư lào, tiến tới nói lên không chỉ là đẳng cấp xe còn cả đẳng cấp người dùng, phân biệt chơi sang và chơi ngu, trình độ văn hóa, khả năng thưởng thức, etc.

Tui thì ko mê xe, nhưng cái vấn đề của topic thì cũng phổ quát cho mọi thú chơi, nên tui liên tưởng ngay đến cái thú tui hay chơi là nước hoa cùng 1 vài bài viết về nó thi thoảng bắt gặp.

Chủ nhân bài viết thường là perfumnistas, có lẽ cũng đã chơi đến nước hoa niche, có ý muốn chê bai nước hoa dòng mainstream, nói chung thế cũng OK, tuy nhiên, thế chưa đủ, họ tiến tới chê luôn một số người dùng mainstream, mà nếu dịch tholobioi sang tiếng V chắc là “ko có gốc, có giàu mà chưa có sang”, thừa thắng xông lên chê cả những người xài niche mà ko hiểu lịch sử  concept triết lý abc và xyz của những nước hoa ấy.

Khi tui gặp những ng thế, cũng như khi tui đọc topic trên, thường hay có vài si nghĩ thế này:

Chồooôi, phức tạp quá giời. Sở thích đầu tiên là quyền, quyền thì cần tôn trọng, có nghĩa trừ phi thuộc loại thương luân bại lý giời không dung đất không tha người người căm giận nhân dân hùa nhau đóng cọc, còn thì không ai có lý để ép nhau thích cái này hay cái kia, theo kiểu kia hay kiểu này (tất nhiên, thiên hạ  vẫn có quyền khen chê, dưng về vật được thích chứ  ko phải là người thích và cách thích).

Thứ hai, sở thích có bao nhiêu luật lệ thì có bấy nhiêu ngoại lệ. Vầy nên mới có chuyện có người ăn mì mà lại vẫn thấy ngon hơn ăn cao lương mĩ vị. Có người ăn mì thấy ngon tự cảm thấy sung sướng hơn người ăn cao lương mĩ vị mà chỉ thấy tầm tầm. Có người ăn mì chú tâm lại thấy thú hơn người vừa ăn tâm trí vừa xáo động bay bổng “mình biết món mì này được làm từ, theo cách, cái tên bắt nguồn, abc và xyz”. Và cuối cùng, có người ăn chỉ để ăn nhưng vẫn không thiếu khí chất hơn người làu kinh thông sử . Lý do cho cái cuối cùng này đơn giản vì ko phải ai cũng có nhu cầu làm nhà mì học, và khí chất của họ rất có thể được để dành chỗ khác ngoài mấy cọng mì, tỷ như rất có thể nằm bên mấy cọng hành chẳng hạn ^^.

Vì những ngoại lệ ko ai hiểu đc như thế, nên dựa trên đẳng cấp vật được thích mà phán về độ thỏa mãn là chủ quan, dựa trên hiểu biết râu ria về vật được thích để phán về độ thỏa mãn cũng chủ quan, và dựa trên đẳng cấp của vật được thích cộng hiểu biết râu ria về chúng để phán về đẳng cấp con người thì tuyệt đối chủ quan.

Ấy là quan niệm chung, giờ sang phần chỉ liên quan cá nhân (ngụ ý ai ko đồng tình đoạn sau thì ignore hông tranh cãi ^^):

Về sở thích, triết lý cơ bản của tui là thưởng thức 1 bữa ăn ngon đáng giá nếu không gấp đôi thì cũng gấp ba thưởng thức 1 bức họa bậc thầy. Nói như vậy để hiểu rằng dù không coi thường, tất nhiên, nhưng tui cũng không ấn tượng lắm với những nhu cầu liên quan suy nghĩ mà một số có thể cho rằng đẳng cấp và trí tuệ. Ngược lại, tui thấy mình dễ bị hấp dẫn bởi những thứ tự nhiên, trực tiếp, bình thường, thậm chí trong phần lớn trường hợp, hoàn toàn ko chuột rút dạ dày, có thể bẽn lẽn thú nhận là phù phiếm và tầm thường. Với tư duy thế, tui tự xếp mình vào nhóm ăn chỉ để sướng miệng và chơi chỉ để thấy vui, do đó hết sức thông cảm những người theo đuổi lý tưởng ăn chơi với tôn chỉ được đóng khung mạ vàng là làm gì cũng thuần túy, tuyệt đối, tối thượng vì niềm khoái cảm tự thân, không hề vì muốn chứng tỏ sang hèn cao thấp trình độ đẳng cấp gì với thiên hạ. Nguyên ủy của tất cả, có lẽ vì tôi đã luôn nghĩ về hạnh phúc như một cái bánh xèo vàng ươm và nóng hổi, ngon nhất là khi ta cứ lặng lẽ nhẩn nha mà nhấm nháp, càng ngon thì lại càng muốn giữ riêng, càng thích thú khoái trá thưởng thức một mình bỏ quên cả thế giới, vì thế không cần cũng như chả có nhu cầu quan tâm ai biết hay đánh giá. Và ngược lại, những thứ nào phải show cho thiên hạ thấy mới ít nhiều thỏa mãn, vừa làm vừa nhìn quanh quất mong chờ sự đồng tình từ thiên hạ, cá nhân tui thấp thỏm nghi rằng, chúng cũng vẫn có thể là cảm xúc nhưng có lẽ sẽ hông bao giờ là xúc cảm hạnh phúc.

Túm lại, riêng chung đã trọn, tui không đồng ý với ý kiến cho rằng phải có kiến thức mới thật sự được cho là có gốc, là say mê đúng cách với một sở thích nào đó.

Kiến thức, tất nhiên, vẫn sẽ luôn đáng trân trọng và đáng khuyến khích khai phá. Nhưng khi đi kèm sở thích, thì mức độ khuyến khích với kiến thức chỉ là optional mà thôi, những thứ làm cho người ta thấy hạnh phúc và hút người ta đến với sở thích đấy, ấy mới là cơ bản. Nếu cứ coi kiến thức là bắt buộc, biến sở thích thành trách nhiệm, thì quả tình tội nghiệp cho sở thích ấy quá …

. . . cũng như tội cả cho những người mang sở thích ấy nữa.

Và ngược lại, miễn bạn thật thấy thu hút với sở thích nào đó, miễn bạn không huyênh hoang tự đại quá khả năng của mình, miễn bạn bỏ công trau dồi điều làm bạn hứng thú, thế cũng đã là say mê rồi, hà cớ gì phải lăn tăn với ai chứ. Mà có khi cũng đâu cần ai biết ta say mê đến mức nào, nếu như chính ta đã thấy điều ấy quá rõ. Bởi yêu đơn giản là yêu và vì yêu thế thôi, đâu có lý lẽ gì hay phải khai báo với ai đâu, có đúng không?

P.S:  Title lấy từ motto một thời, do xửa xưa lớp 7, 8 gì đó xem trên MTV hình như có cái quảng cáo rượu Be sparkling, be yourself. Hình từ quảng cáo Be Stupid của Diesel, trên quan điểm nhảm là chính tui thấy campagne nì khá thú vị, bạn nào thích thì có thể xem thêm hình khác ở đây d : .

Luôn luôn, trong các bộ phim siêu anh hùng, dẫu có ngập ngụa những chi tiết cường điệu, khoa trương và trẻ con đến mức nào, ta chắc chắn vẫn sẽ bắt gặp cắm cài vài triết lý eo ôi cực kỳ người nhớn.

Vài ví dụ tiêu biểu: ở Spider man là trăn trở giữa gánh nặng anh hùng và tình yêu cá nhân, ở Batman là lựa chọn thực thi công lý chính danh hay thầm lặng, ở Daredevil là dằn vặt giữa lương tâm và sức mạnh, mong muốn chấp pháp và khao khát trả thù, ….

Túm lại ta sẽ thấy làm siêu anh hùng rất vất vả, vô cùng nhiều đớn đau giằng xé, và không phải cứ mặc sịp bay qua bay lại thiên hạ vỗ tay đã là sướng T_T.

Chuyển sang dị nhân, nỗi khổ của họ sẽ có thể là gì?

Câu trả lời đã có ngay từ tập phim dị nhân đầu tiên:

Đó là sự kỳ thị của loài người.

Và kỳ thị về chính sự khác biệt làm nên năng lực siêu phàm của họ.

. . .

Bạn có thấy điều này quen không?

Nó có gợi cho bạn về điều gì nữa ko?

Liệu có phải chỉ mình giới dị nhân mới đang chịu sự kỳ thị như thế ko?

. . .

. . .

Từ bé đến giờ, trong số chính chúng ta, liệu đã từng có ai trải qua hay chứng kiến cảm giác bị kỳ thị vì khác biệt, dù rằng khác biệt đó vô hại?

Cô giáo cấp 2 của tôi từng kể hồi bé cô bị bạn bè chế giễu vì quá cao. Anh trai cô mới nghĩ ra 1 cách, ngày nào cũng cho cô gánh 2 xô nước thật to, thật nặng, hy vọng giúp cô thấp hơn, cộng thêm mỗi khi bước đi, cô luôn cố cúi cho khòng thêm xuống. Trải qua một thời gian, sự quan tâm và sáng kiến của anh trai vẫn ko giúp em gái thấp được như  các bạn, cô vẫn tiếp tục bị chê cười. Chỉ khác, từ đó, dù có muốn,  cô tôi cũng không bao giờ có thể đi thẳng người như trước được nữa.

Không chỉ áp đặt vẻ bề ngoài, định kiến còn trỏ ngón tay khinh thị của nó về phía những sự khác biệt trong suy nghĩ, lối sống hay tư tưởng.

Cũng ko phải lúc nào kỳ thị cũng biểu hiện ra ở lời nói, đôi khi đáng sợ nhất là những  sự  kỳ thị im lặng.

Greena Davis, 1 diễn viên Mỹ, kể thời trẻ cô từng bị kỳ thị vì hâm mộ Sex Pistols trong khi bạn bè cô ko ai thích. Cô nhớ lại “tôi đã ko có người bạn gái nào ở trường, các cô gái đơn giản là đã ko bao giờ nói chuyện với tôi”.

Những ví dụ như trên, ở các cấp độ nặng nhẹ khác nhau, nếu bạn chưa trải qua thì rất may mắn, nếu bạn chưa chứng kiến thì rất may mắn cho những ng xung quanh bạn.

Nhưng trên đời thì ko nhiều người rất may mắn như thế. Rất nhiều khi xung quanh ta, hay chính giữa chúng ta, do vô tâm hơn là do độc ác, do thói quen hơn là do chủ ý, người ta vẫn tiếp tục làm đau người khác bằng việc chê bai kỳ thị những sự khác biệt, dù những khác biệt ấy vô hại, dù chúng ko thể thay đổi, hay dù ta chưa thể đủ gần để có thể hiểu hay được quyền phán xét.

Đấy chính là vấn đề cốt lõi của mọi phim X-men, nhưng chỉ đến tập này, nó mới bật hẳn ra, rõ ràng và tường minh hơn cả.

Ko như các sequels trc, phần lớn dị nhân tập này chưa ý thức về giá trị và vai trò của mình, họ đều đang trong quá trình tự khám phá năng lực đột biến của bản thân. Người thì chưa điều khiển được nó, người chỉ biết dùng nó làm những việc tầm thường, người thậm chí còn tìm cách che giấu nó. Nhưng có lẽ, người bỏ thời gian tự vấn nhiều nhất về sự khác biệt ấy, đó là khả năng hay là nỗi xấu hổ, thì chắc chỉ có Raven / Mystique.

Các khán giả nữ xem chắc sẽ rất cảm thông với Mystique. Nghe chính người mình yêu phủ nhận cái thuộc về bản chất mà mình từng tin, từng gắn bó, 1 cô gái bình thường có lẽ sẽ cảm thấy đau đớn muốn chết đi được, yếu đuối chút thì làm mọi việc kể cả ngu ngốc mạo hiểm để chiều lòng người yêu, mạnh mẽ chút mà dám chia tay thì trong thâm tâm tổn thương vẫn sẽ hiện hữu và âm ỉ.

Như phim Việt phim Hàn phim Khựa đoạn này thì chắc cú cảnh sau nặng thì nhảy lầu, nhẹ thì cấp cứu phẫu thuật thẩm mỹ, nhẹ nữa sau 1 đêm tu tu sáng ra hóa Bạch Phát Ma Nữ cả, hic.

Dưng may quá, chúng ta đang xem X-men.

Ở đây, ko bao giờ có những cô gái bình thường.

Mystique đã chọn 1 cách phản ứng, mà vừa pháng phất chất Mystique sau này, tinh quái liều lĩnh, vừa phản ánh chính hình ảnh cô hiện tại, tức là nàng Mystique bướng bỉnh mà lại rất dại khờ. Phản ứng thế nào thì đi mua vé mà xem đi nha, tui ko kể chùa đâu ^^.

Chỉ biết là nhờ phản ứng ấy, cô đã gặp chính xác người hiểu cô, quan trọng là giúp cô hiểu được bản thân mình, để kết thúc bằng thông điệp đầy kiêu hãnh:

Mutant et fier de l’être — Là dị nhân, và tự hào là như thế !

(Voilà, that’s how a beast was born, tin tốt hay xấu ko biết, dưng chắc chắn là tin thú vị (( : )

—————————————————————————————————

Tập X-men này, ra đời vào thời điểm này, với thông điệp như trên, không khỏi làm tôi liên tưởng đến 1 nhân vật, cũng có thể coi là dị nhân trong lĩnh cực của nhân vật ấy, cũng mang sự tự tin tuyệt đối về sự khác biệt của mình, và cũng chính vào thời điểm hiện tại đang được coi như một trong những ngôi sao có ảnh hưởng lớn nhất toàn cầu.

Có lẽ bạn đã đoán đc, người tôi muốn nói là Lady Gaga.

Lâu lâu, tui đọc bài của nhóm Mosaic trên Linkhay ptích thành công của LG, đồng ý hầu hết các điểm trong đó. Chỉ rằng tui nghĩ còn có thêm 1 nguyên nhân khác nữa, mà đến album Born this way thì trở nên khá rõ ràng.

Người ta hay nói LG ăn mặc sexy, video lập dị, ca khúc lời lẽ khiêu khích. Đúng thế nhưng ko hẳn thế. Những gì LG làm ko chỉ vì xây dựng hình tượng cho riêng cô ấy. Mà vì cổ cho mình là biểu tượng, là đại diện, là nơi đặt niềm tin của rất nhiều người khác, những ng có những sự khác biệt về ngoại hình, giới tính, suy nghĩ, ước mơ, etc. mà vì vài ràng buộc nào đó, đã ko dám nói ra hay thể hiện. LG đã làm thay cho tất cả những người ấy, cô hát vì họ, về họ, nổi loạn và chiến đấu thay cho họ và để động viên tôn vinh họ, tất cả đều theo 1 cách extravagant nhất, do đó self-boosting khán giả nhất có thể. LG đã nói 1 câu rất đúng: Các bạn nhìn thấy mình trong tôi và tôi thấy mình trong các bạn.

Tất nhiên, ai đó có thể cho thời nay ko chỉ sex sells mờ còn rebellion sells, freedom sells, và ở thời kỳ kinh tế suy thoái, âm nhạc ảm đạm, thế giới bất ổn như giờ, những thông điệp mạnh mẽ, giàu năng lượng, kích thích niềm tin như thế hẳn là 1 thứ hàng đắt khách. Cái này đúng sai chỉ là cảm tính, và cảm tính trực giác thì tôi tin LG không đơn giản dựa trên vài công thức tâm lý rồi sản xuất hàng loạt bài hát với mục đích tiếp thị niềm tin, mà thật sự ngoài tài năng, ngoài nắm bắt xu hướng, còn có tình cảm thật. Và tôi yêu quí cô ấy thêm là vì điều này ( :

Quay về XFC, vì vậy, tui rất tin XFC sẽ gây ấn tượng và thành công tương tự. Nó là 1 bộ phim cho con người thêm niềm tin vào sức mạnh và khả năng của bản thân, xuất hiện  đúng thời điểm, đánh trúng cái người ta cần, y như LG vậy. Và cũng giống như với LG, cho dù những ng làm phim có mục đích thật sự là gì, miễn kết cục là 1 tác phẩm nghệ thuật có thể gợi lên những cảm xúc tích cực tươi sáng, lưu ý nhưng ko lạc sang tự sướng mê mị, thì tác phẩm ấy, thì những người nghệ sĩ ấy, đều đáng được trân trọng.

Lady Gaga có 1 album tên là The Fame Monster (Quái vật danh vọng), cô gọi các fan của mình là Little Monsters (Tiểu quái vật) và tự xưng mình là Mommy Monster (Quái vật mẹ).

Tôi nghĩ rằng, sau khi xem bộ phim này, các fan của phim Dị Nhân hoàn toàn có thể có suy nghĩ tương tự, tức là mỗi khán giả sẽ được quyền cho mình là một Little X-man, nghĩa là một Tiểu Dị Nhân …

… và hãy vô cùng tự hào là như thế  ;)

Casting: James McAvoy, Michael Fassbender and Jennifer Lawrence

Bản tiếng Pháp của X-men, First Class (XFC) tên là Mutants, le commencement, nghĩa là Dị nhân, sự khởi đầu. Đúng như tên gọi này, sản phẩm chuyển thể mới nhất từ  serie comics của Marvel, thay vì xoáy sâu vào cuộc chiến nóng bỏng trong hiện tại giữa các thế lực bảo vệ và chống đối người đột biến, lại quay ngược thời gian về năm 1962, khi tất cả những nhân vật chủ chốt ở cả 2 đầu mặt trận dị nhân đều đang rất trẻ, non nớt không chỉ ở tuổi đời mà còn ở ý thức cá nhân, không những về mặt khả năng mà còn về cả vai trò và sứ mệnh của họ đối với toàn thế giới.

Thách thức đầu tiên của XFC giống như thách thức của mọi prequel -  sequel về điểm đầu của các sequel, đó là xây dựng tính cách nhân vật cần vừa cũ vừa mới. Cũ nghĩa là nét nào ở nhân vật hồi sau mà đã thành đặc trưng, đóng đinh trong đầu khán giả thì nhất định phải thấp thoáng ở nhân vật đó hồi ban đầu. Mới thì chính là ngoại lệ của qui tắc trên, nhân vật hồi đầu có thể rất khác hồi sau . . . nhưng có tiến hóa sao cho đến cuối phim thì về gần như vậy. Sự cũ mới đan xen này ko chỉ đảm bảo tính liên tục tâm lý để giúp tận dụng tình cảm fan của các sequels trước, mà còn làm cho nhân vật trở nên đa diện hơn, khán giả gắn bó với nhân vật ko chỉ ở góc độ siêu anh hùng, mà như 1 con người có quá khứ với những ngóc ngách tâm tư nếu không sâu sắc thầm kín thì đứt đuôi là đen tối bẩn thỉu và kinh dị  d:

Thách thức thứ 2, và thật ra với mọi sequel, là phải làm sao cho ai ko xem tập trước vẫn có thể hiểu và enjoy tập này.  Để được thế, cụ thể với prequel, ngoài vụ kể chuyện các siêu anh hùng hồi trẻ cũng tồ tẹt non nớt răng niềng mặt mụn ra sao, còn phải có 1 một câu truyện riêng ở bối cảnh ấy, có thể tồn tại độc lập không cần tham chiếu bất cứ kiến thức trước hay sau này.

Cả 2 điều khó khăn trên, XFC đều đã vượt qua rất thuyết phục.

3 nhân vật tồn tại ở các tập trước là Professor X, Magneto, Mystique, ở tập này, đều đem đến  những ngạc nhiên vừa bất ngờ vừa hợp lý.

Có ai ngờ Magneto, thủ lĩnh mutant lạnh lùng tàn nhẫn, nhân vật mà tưởng như cơ thể đột biến sinh học cũng triệt tiêu luôn mọi cảm xúc con người, khi còn là chàng thanh niên Erik Lehnsherr, lại có 1 quá khứ xúc động, một góc nội tâm nhạy cảm yếu mềm như thế? Diễn biến về bi kịch này thật ra hơi motif, dễ trở nên lên gân hoặc sến sịa, khuôn sáo. Thật may, diễn xuất của Michael Fassbender tuy vibrant nhưng vừa phải, tự nhiên, khiến người ta thấy tin và do đó đồng cảm với nhân vật của anh. Magneto trong tập này, hay Erik, không phải semi-antagonist (bán phản diện) nữa, mà xuất hiện như một antihero (phản anh hùng), là anh hùng nhưng theo 1 cách ko thông thường.  Kể từ cuối tập phim này, dù cho Erik có trở thành chính xác Magneto thù ghét con người của các sequel trước thì tôi vẫn tin, cách chúng ta nhìn nhân vật này vẫn đã kịp mãi mãi thay đổi.

Mystique khi bé -- Morgan Lily

Mystique 10 tuổi –Morgan Lily

Mystique thiếu niên – Jenifer Lawrence

Cũng ai ngờ một Mystique thuần thục, tự tin cả trong ánh mắt sắc lạnh lẫn cơ thể uyển chuyển, a naked weapon nghĩa đen lẫn bóng, thời trẻ là lại một cô bé Raven rất self-conscious, khao khát duy nhất là có người chấp nhận ngoại hình cũng như bản chất mutant của mình. Khi xem poster từ tui bật ra trong đầu là “trông hơi tồ”, ngờ đâu cái “tồ” ấy, vẻ hơi tròn của Jennifer Lawrence. so với Rebecca Romijin (Mystique sau này), nét vụng về của cô, tất cả lại hòa hợp ý tưởng nàng Mystique “hoang mang khám phá bản thân và kiếm tìm bản ngã” đến vậy. Dù thế, ta vẫn thấy đâu đây những dấu hiệu tiên liệu sự ra đời 1 Mystique femme fatale sau này. Jenifer L. sở hữu một đôi mắt ngây thơ mà dữ dội, nửa như tò mò háo hức nhưng trong tích tắc có thể chuyển thành bướng bỉnh đầy đe dọa. Thêm cách Mystique xuất hiện làm quen với ng sau này là Professor X, tất cả như ngầm cảnh báo, ẩn trong mái đầu nhỏ bé xinh đẹp của cái tạo vật kỳ lạ bậc nhất kia, là vô số những suy nghĩ cuồng điên và liều lĩnh, như những tia lửa tuy bé nhưng ko chịu tàn mà cứ luôn lép bép, chỉ chực có 1 cơ hội để thoát ra, chỉ đợi có 1 người xuất hiện dẫn dắt để chúng bùng lên và thiêu đốt cả thế giới.

Nhân vật cuối cùng đáng nói là Professor X. Ở các sequels trước, Prof X là nhân vật gần người nhất trong tất cả các dị nhân, ở chỗ ông có 1 tính cách selfless do đó phi chủng tộc, cũng như  ông tin ở loài ng do đó muốn 2 giới hòa hợp. Vậy một phiên bản trẻ của Prof X sẽ còn có thể người hơn thế nào nữa?

Phần ít người nhất của Prof X xuất phát chính từ phần gần người của ông: Prof X quá tốt, so với ngay loài người ông lại vẫn thành quá thánh thiện. Những nhà làm phim XFC đã dùng chính điểm chưa rõ này để xây dựng hình ảnh Prof X khi trẻ, chàng thanh niên Charles Xavier. Vẫn còn đấy con người ko vị kỷ, tin cả người lẫn mutant, nhưng không quá điềm tĩnh minh triết thần thánh nữa, mà rất sôi nổi, nhiệt tình, nhập thế, bên cạnh khả năng còn có cả những nhược điểm rất đời thường, tỷ như sự vô tâm điển hình của mọi ông anh giai với em gái chẳng hạn ke ke.

Ngoài sự thay đổi ở các nhân vật như trên, XFC còn đem đến cho người đọc một cốt truyện dầy dặn, hồi hộp về diễn biến lẫn resonant về cảm xúc, có thể nói là an action movie full of heart. Tôi sẽ chỉ nói về phần cảm xúc, vì đó là phần làm tôi ấn tượng nhất.

XFC có thể nói chính xác là 1 bộ phim về tình bằng hữu, một bromance trong chiến đấu. Nổi bật là mối quan hệ giữa Erik/Magneto và Charles/Prof X. Charles có thể coi vừa là ng anh, vừa là người bảo trợ và hướng đạo của các dị nhân, anh có hiểu biết về ng đột biến, anh tin tưởng ở họ, và trên hết anh có thiên hướng tìm hiểu lẫn khuyến khích ng khác phát huy khả năng của mình. Erik lại là 1 trường hợp đặc biệt. Anh tham gia X-team tuyệt ko nhằm khám phá bản thân và ngc với Charles, anh chả tin ai cả. Làm thế nào nước lửa lại có thể hòa hợp, thậm chí quyến luyến gần như tri kỷ? Cái nì hồi sau mua vé đi xem thì biết nha. Bonus tôi khóc vì đoạn nì đó, hix, xem phim bay nhảy đấm đá mà chảy nc mắt, liệu có sến quá ko ta?

Có 2 chi tiết về mối qh giữa Charles và Erik mà tôi rất rất thích, đều xảy ra ở cuối phim

(Kể từ đây có chứa spoiler, dù ko liên quan diễn biến chính, read it or skip it, it’s all up to U)

Đầu tiên là cảnh Erik chuẩn bị giết kẻ thù và Charles tìm cách ngăn anh lại. Nó gợi nhớ 1 đoạn trong Harry Porter : Malfoy bị Voldemort lệnh giết Dumbledore,  Dumbledore lúc này đã bị khống chế, nhìn Snape cầu khẩn, nhưng Snape nhìn cụ lại vừa khiếp sợ vừa căm ghét,  Malfoy còn chần chờ, Snape đã ra tay. Tôi đã luôn tin Snape là người tốt, và đến giây phút đó niềm tin của tôi vẫn ko thay đổi.  Hành động của Snape là để cứu Malfoy, sự cầu khẩn của Dumbledore cũng ko phải xin giải thoát mà mong Snape kết liễu mình ko để Malfoy nhúng tay vào tội ác, cũng như  sự phẫn nộ của Snape chính là vì đòi hỏi ấy là gánh nặng quá lớn ngay với chính ông.

Riêng với tội sát nhân, ngta luôn có cái tâm lý như trong Macbeth:

I am in blood

Stepp’d in so far that, should I wade no more,

Returning were as tedious as go o’er.

Đó là cái bẫy ko lối thoát, bàn tay một khi vấy máu thì muôn đời ko tẩy đc, và tội ác cũ chỉ có thể che dấu nhờ 1 tội ác mới. Thời điểm Malfoy phạm tội sát nhân cũng sẽ đánh dấu thời điểm con đường về với cái tốt của cậu trở nên mờ mịt. Cũng gần như nỗi lo ấy của Dumbledore với Malfoy, Charles ngăn Erik trả thù là vì muốn cứu anh. Sự đớn đau cùng cực của Charles ko thể hiểu là từ  sự  ngăn chặn tội ác thông thường, chỉ có thể giải thích bằng tình cảm chân thành của anh dành cho Erik. Bằng sự chia sẻ và khả năng telepath, Charles đã tưởng khơi lại phần ấm nóng duy nhất còn sót ở Erik, hy vọng qua đó giải thoát con người tôi nghiệp đáng thương này, để đến khi tội ác xảy ra, anh thấy bàn tay mình níu cứ trượt dần, trượt dần khỏi tay bạn và rồi trước mắt anh, chỉ còn Magneto rơi xuống, lạc lối mãi mãi.

Nếu chỉ như thế thì buồn quá đúng ko? Nói chung, tôi nghĩ buồn nhất khi xem phim không phải là khi nhân vật mình yêu mến bị chết, mà là khi họ bị hủy hoại về đầu óc, lương tâm, tâm hồn và những thứ kiểu như thế, nhất khi hoàn cảnh khiến họ dần biến chất là từ một nỗi khổ lớn. Đấy sẽ là 1 cái chết tinh thần đáng tiếc và làm ta hơi đau đớn, có đúng ko? Thế nên, tui đã biết ơn tác giả X-men vô cùng khi chèn thêm đoạn cuối, giải thích tình trạng của Professor X hồi sau, để khán giả vừa thương Charles cũng vừa thấy nhóm nhen hy vọng. Tôi thích chi tiết này, vì cảm thấy nó mang hơi hướm phương Đông, nó giống như  mẫu tình tiết sau thường thấy trong nhiều câu truyện chưởng: Khi một người mang ác nghiệt quá nặng, đến mức nếu ép buộc từ bỏ có thể sẽ gây tổn thương chính ng ấy, thì để hóa giải nó nhất thiết phải có sự hy sinh, tự nguyện hay vô tình, của 1 ng nào đó, và người nào đó này phải là người mà kẻ chịu nghiệt kia hết sức yêu thương hay tôn kính, chính sự hy sinh ấy sẽ là thứ duy nhất níu người kia trở về cõi thiện. Thương tật của Charles cũng như vậy. Nó vừa là cái có thể nói chia cách thêm anh với Erik (giờ đã là Magneto), mà cũng có thể coi là món nợ trọn đời khiến Magneto mãi dằn vặt, do đó cũng cứu anh khỏi rơi xuống đáy cùng của tội ác.

Final verdict

Ko định xem phim này vì poster ngoài rạp trông hơi cũ cũ và đơn giản, trông ko đẹp như cái trên kia đâu, mờ thế này nè:

Micheal Fassbender. trông hay thì tui ko quen, James McAvoy quen và thích thì lại ko tin hợp dị nhân, Jennifer Lawrence trông hơi tồ như nói ở trên, còn bạn January Jones 3 vòng hở rất đúng chỗ dưng ko hiểu sao tui vẫn thấy khô khô tẻ tẻ sao á, túm lại bộ sậu dị nhân trông hơi … chán đời, ko hầm hố ko hung dữ chả sexy cũng chẳng xíu gì kinh dị >,.<

Rủi thay xem hết các phim hay ho rồi, còn mỗi The Tree of life (TTOL) và vài phim tâm lý Pháp, TTOL thì Nicolas kiên quyết ko xem can tội đạt Cành cọ vàng, còn mấy phim P linh cảm thì thầm sẽ còn chán đời hơn nữa, thôi đành nhắm mắt đưa chân coi X-men. Ra xếp hàng thấy thiên hạ chen vai thích cánh đông nghịt, cũng chút an ủi, xem xong mờ có thấy ngu cũng ối đứa ngu cùng, ke ke.

Thật may, ko những ko thấy ngu tui còn thấy đây là lựa chọn đúng đắn nhất từ đầu mùa.

XFC không những là phim hay nhất trong serie Dị nhân, có lẽ còn là phim hay nhất trong số các chuyển thể siêu anh hùng tính từ năm 1990 (mà tui từng xem).

XFC có thể ko có nhiều câu thoại cool như The Dark Knight, nhưng lại có 1 thông điệp xuyên suốt rất inspirational, mà vì giới hạn bài viết, nên tôi sẽ để ở post khác. Câu truyện cũng ko quá nhiều twist turn ngoắt nghéo đòi hỏi đầu óc tính toán, nhưng đã bù lại hợp lý bằng nhiều khoảnh khắc giàu cảm xúc khiến ngta ko thể coi đây đơn thuần là 1 phim hành động. Cuối cùng nói chung tôi có xu hướng thiên vị những bộ phim về team work, những cuộc đụng độ ko chỉ giữa 2 cá nhân, mà còn là 2 lực lượng, 2 lý tưởng, kiểu kiểu như chi tiết hoàng kim liên minh Ngũ Đại Môn Phái tấn công Quang Minh Đỉnh- đại bản doanh của Minh Giáo-Ma Giáo trong Ý Thiên Đồ Long Ký ấy (khi viết và nhớ đến cảnh này vẫn còn thấy rởn gai ốc, hic).

XFC, với ý tưởng về các tập đoàn dị nhân và cuộc chiến large scaled giữa 2 châu lục, sẽ ko chỉ đem đến cho bạn cảm giác lớn về bề rộng, cao về tầm vóc, mà còn một ý tưởng rất thực và nhân văn. Bộ phim sẽ không chỉ là sân khấu độc diễn của 1 vị anh hùng, mà là nơi sức mạnh của nhiều người, có khả năng có khiếm khuyết khác nhau, liên kết lại để làm nên 1 cái gì to lớn vượt trên tất cả họ, mỗi nhân vật dầu chính dầu phụ đều có đất diễn riêng, có khoảnh khắc nhất định để tỏa sáng, và sẽ cùng nhau làm nên thắng lợi quyết yếu của tập thể.

Túm lại, thế bạn còn chờ gì mà ko đi mua vé xem ngay đi ^^?

Update: Nhớ ra phim này chưa ra ở nhà. Đổi lại:

Thế bạn chịu khó chờ 24/6 để mua vé xem ngay đi nhé ( :

P.S: 1 trong những lý do quan trọng để thiên hạ đi xem là có Mystique nude  d:, đâm tui phải clarify gấp, nói Mystique tròn là tròn so với sau này chớ an tâm ẻm vẫn hot nhắm nhắm  ((:

De gustibus non est disputandum!

Hum nay đọc được bài viết này trên Linkhay, có hứng tán, vì nó cũng là 1 cái tui từng quan sát.

Túm tắt, tác giả cho quan niệm cái đẹp gắn liền quan niệm về đẳng cấp. Châu Á thích da trắng vì da trắng là ko lao động và đẳng cấp, phương Tây thích da nâu vì da nâu mới là đẳng cấp và ko lao động. Khúc vĩ thanh, bạn rất kinh sợ các phụ nữ Việt mặc áo chống nắng kín mít cũng như rất tự hào là da bạn nâu.

Khỏi nói cũng biết bài viết đã gây sóng to gió lớn thế nào. Dưng khoan bàn vụ cultural insensitivity, ta hãy xét những điều bài viết nói đúng ko đã nhé.

Về đoạn quan niệm, theo tui, bạn tác giả đã nói đúng phần châu Á, còn về phương Tây, trong đó có Mỹ, thì chưa chính xác.

Châu Âu thưở xưa cũng thích trắng, thậm chí trắng nhợt (pale), phụ nữ lẫn đàn ông đều xài phấn trắng toát, các bộ sưu tập thời trang thời nay nếu lấy cảm hứng từ  giai đoạn phong kiến ở châu Âu cũng hay dùng make up kiểu này.

Tất nhiên lý do cũng giống châu Á, vì đấy là biểu hiện của vương giả, ấm êm, ko lao động. Mà lý do trọng cái này vì ở thời đó, đã có máu quí tộc thì muôn đời là quí tộc, biểu hiện quí tộc là một bảo chứng tin cậy cho tương lai, lấy đc cô/anh nào như thế khả năng cũng êm ấm cả đời, chúng ta hãy trung thực thừa nhận với nhau rằng, do đó, với ko ít người, nó hiển nhiên sẽ thành 1 nét hấp dẫn.

Châu Âu và Mỹ giờ khác là nhờ sự đổi cực trong suy nghĩ về chuyện này. Nước Mỹ đc xây dựng chủ yếu bởi những kẻ phần nhiều thuộc thành phần có thể coi là vứt đi ở châu Âu, tức là tôi phạm, trộm cắp, đĩ điếm, thậm chí nô lệ sang khai phá châu lục mới, do bị ép buộc, do tính cách dashing thích phiêu lưu, do cả ko thể tồn tại đc ở châu Âu nơi những trật tự xã hội gần như đã được xác lập bất biến. Sự thành công của những người mở đất này hoàn toàn là dựa trên năng lực chính bản thân họ. Châu Âu xưa coi trọng những thứ như đẳng cấp, dòng dõi, sự thông thái thì ở Mỹ, ng ta nói về những giá trị gần như ngược lại, và nói rất to, rất rõ ràng, đó là : chủ nghĩa cá nhân (individualism), sự tự nhiên ko kiểu cách, tính thực dụng và sự xông xáo, túm lại thiên về sức mạnh, về ý chí của 1 cá thể nhiều hơn là các thứ sophisticated và cha truyền con nối. Kế đó, đơn giản vì Mỹ đã trở thành cường quốc thế giới, từ thế thuộc địa dần chuyển sang đối trọng rồi lấn át cả lục địa cũ, văn hóa mỹ overwhelm văn hóa châu Âu (ít nhất về bề rộng), nên quan niệm vẻ đẹp của Mỹ đầu tiên bị dè bỉu, sau imported cuối cùng chiếm ưu thế ở cả châu Âu, mảnh đất xưa từng hắt hủi những tổ tiên da trắng của người Mỹ.

Vì thế, tuy Coco Chanel, người nổi tiếng đầu tiên có làn da rám nắng (by accidence) là phụ nữ  Pháp, 1 người châu Âu, và do vị thế của bà, khiến da rám trở thành biểu hiện của đẳng cấp, nhưng phong trào rám da lại chỉ lan ra với qui mô rộng đầu tiên ở Mỹ, với ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó ko phải là biểu thị đẳng cấp, mà là thể hiện của tham gia nhiều hoạt động ngoài trời, là năng động, nhập thế và khỏe mạnh. Với người Mỹ, đó mới chính là bảo chứng cho tương lai, chứ ko phải đẳng cấp nào cả.

Một sự thay đổi trong quan niệm thẩm mỹ nữa, cũng gắn với sự đổi cực trên, và cũng dễ thấy. Ấy là châu Âu xưa bên cạnh việc thích béo kiểu trắng trẻo, còn thích gầy mà kiểu yếu ớt mình hạc xương mai. Bởi vì 2 cái đó đều thể hiện sự ko làm việc nhiều. Nông dân ko có ai trắng, nông dân cũng ko có ai yếu, vầy trắng hoặc yếu chắc chắn ko phải nông dân.

Người Mỹ bây giờ vẫn đề cao các chế độ ăn kiêng, nhưng không nhằm chỉ để gầy, mà luôn đi kèm cả tập luyện để săn chắc, vòng eo đẹp ko phải là có số đo nhỏ nhất, mà phải phẳng, toned, có abs càng tốt. Có rất nhiều phụ nữ mà nhìn thân thể họ, người châu Á chúng ta sẽ bảo chả có gì hấp dẫn, 3 vòng ko nổi bật, lại còn gân guốc quá, tỷ như em Eva Longoria chẳng hạn, nhưng ở Mỹ, cái sự khỏe mạnh cứng cáp ấy lại thành hot, lại thành sex symbol. Một lần nữa, quan niệm về đẹp chuyển dịch từ  dấu hiệu biểu thị đẳng cấp sang bằng chứng về sức khỏe và năng vận động.

Tuy nhiên, cũng phải nói 1 điều, nước Mỹ là một melting pot, đa chủng tộc đa văn hóa thì hiển nhiên cũng chấp nhận đa tư tưởng về thẩm mỹ. Một khi đã dám phủ nhận vẻ đẹp dựa trên đẳng cấp tuyệt đối, thì hiển nhiên cũng phủ nhận luôn việc tuyệt đối hóa mọi vẻ đẹp khác và cho là 1 kiểu đẳng cấp mới. Nếu ko, sẽ chả khác gì sa lại chính bẫy mình vừa thoát.

Quay về châu Á, dù tui cũng đồng ý quan niệm về cái đẹp cũng xuất phát từ tiềm thức về đẳng cấp như trên, nhưng tui lại ko đồng ý cho đeo khẩu trang chỉ để làm đẹp. Ngay ở Tây, ngay ở Mỹ, đã có 1 thời ng ta phản tỉnh về phong trào rám da sau một loạt nghiên cứu về liên hệ giữa da rám và ung thư, và nó chỉ mạnh trở lại sau khi người ta phát minh ra kem rám da mà vẫn chống nắng.

Giờ thì ko có bạn gái Tây nào mà ko biết dùng kem chống nắng, nếu chưa nói trẻ con Tây từ bé đã dùng. Nhưng kem chống nắng ở Vn thì thứ nhất là ko kinh tế với đa số, thứ hai đơn giản là ko hiệu quả. Vì thế đeo khăn mặc áo là giải pháp đơn giản nhất, đầu tiên, để bảo vệ sức khỏe.

Cuối cùng, nếu như đeo khẩu trang có để làm trắng thì cũng có gì là xấu? Mỗi người được quyền có 1 quan niệm, 1 sở thích riêng về mọi thứ, miễn ko hại ai. Giữa mặc áo trùm khăn để trắng và mua kem ra hiệu tắm nắng để cuối cùng rất có thể bị thành da cam, bạn có thể nói thế nào là lố bịch đáng sợ hơn không? Tôi thì ko cho là có bất kỳ sự lố bịch nào ở cả hai trường hợp. Nhưng tôi sẽ thấy hơi buồn cười những người bất kể da trắng hay nâu đi chê bai ng khác chỉ vì sở thích của họ.

Bạn Brian trong bài kinh sợ phụ nữ Việt vì chạy theo tiềm thức đẳng cấp mà đeo khẩu trang kỳ lạ, nhưng lại dẫn ra da nâu đẹp bởi vì nó đẳng cấp và kết luận tự hào về da nâu ko đưa thêm lý do nào khác, vầy ko phải là tự mâu thuẫn lắm sao?

Bạn Brian đã hiểu lý do nhưng cũng đã không hiểu đến gốc, không nhìn ra cái ý nghĩa tích cực của sự thay đổi tư tưởng và sự chấp nhận đa tư tưởng, vầy nên ngờ rằng sự tự hào của bạn về làn da nâu, y như  các quan niệm đẳng cấp đến rồi đi, cũng sẽ mong manh dễ đổ vỡ lắm thay …

P.S : Thật may có bạn Brian và bài viết đó, tự dưng mình có chủ đề để viết blog ke ke.


Năm 2011, dù chưa đầy 5 tháng, đã khẳng định là một năm u ám, với vô số sự kiện đã và sẽ diễn ra mà đa phần là tin dữ.

Tiêu biểu có thể kể kể:
1. Nổi loạn tại nhiều nước Châu Phi đỉnh điểm là can thiệp quân sự của liên quân phương Tây.
2. Động đất sóng thần Nhật Bản kéo theo khủng hoảng hạt nhân vẫn đang diễn biến phức tạp.
3. … cuộc hôn nhân sắp tới của thái tử Anh và Kate Middleton. I’m serious, really. Theo nhiều chiên gia nhận định, đây nếu ko phải là ác mộng của vô số William fangirl thì cũng là thảm họa trọn đời của cô gái xinh đẹp.

Túm một câu, tình hình đang hết sức hỗn loạn và vô cùng hung hiểm.

Thế giới đã thế, Việt Nam thì sao?

Cũng hết sức hiểm hung và vô cùng hỗn loạn!

Đến mức mà tại Mộc Châu, một người mẫu đã hy sinh thân mình, dũng cảm vượt lên dư luận để kêu gọi bảo vệ môi trường. Nguy ngập quá, công nhận ko?

Đến mức mà tại HN, không những 1 mà đến 5 cụ rùa cùng nổi, tư thì để bám càng cụ đầu đi resort, công thì chắc cảnh báo là nước hồ quá bẩn. Ngập ngụa quá, công nhận ko?

Đến mức mà trên cả nước, các bà nội trợ băn khoăn tự hỏi liệu nên thay thói quen chiều chiều ra chợ gần nhà cầm ít tiền mua giỏ thức ăn thành sáng sớm phi lên chợ đầu mối cầm giỏ tiền mua ít thức ăn chăng? Ngao ngán quá, thôi cái này chả cần hỏi, nhỉ?

Ấy dưng mà, những thảm họa trên, bảo to thì thiệt là to, dưng bảo lo thì ối ng vẫn ek lo. Vì dân ta thì vốn là lạc quan và dễ tính. Hoa nhài lắc lơ còn lâu hương mới tới Vn. Phóng xạ thì khói bụi trừ sâu tăng trọng cả tấn còn chả chết. Nude thì bổ mắt. Rùa thì bổ gan, ấy nhầm, xin lỗi cụ :”>. Phải là: rùa 4 chân nổi thì sao, lại chả giúp rùa 2 chân lặn đi, ông nì ko kiếm lại cực nguy hiểm, ko phải lời quá sao. Cuối cùng, bữa ăn đạm bạc vì bão giá đã là gì, xưa ta ăn bo bo đêm nằm không lo vẫn thắng to thằng Mỹ cơ mờ, công nhận hum?

Thế dưng, vài ngày gần đây, có một tin không khỏi khiến bàn dân, nhất là nhân dân linkhay tâm thần rúng động, ko thể cam tâm tử thủ bàng quan cho đặng, vì thảm họa ấy diễn ra ngay trên linkhay, ảnh hưởng đến sinh mạng của tất cả Linkhayee, và vì tính chất cũng như diễn biến của nó là vô cùng phức tạp và nguy hiểm:

Chỉ trong có 1 ngày 1 đêm, trên toàn cõi linkhay, đã có 5 cao thủ võ lâm bị sát hại, lần lượt là: quaikiet_37, hungnguyen1402, ohisee , krad , gwens83.

Kinh hồn thứ nhất, là 5 cái chết rất giống nhau.

Tất cả các nạn nhân tim đều trương to, mạch dãn, trên mặt vẫn đọng vẻ sửng sốt thê lương khó diễn tả, hay nếu cố mà tả thì chắc chỉ có thể dùng 1 từ, ấy là:
Rất xì tin ^^

Thủ pháp có thể gây hiệu quả tàn độc ấy, cũng chỉ có 1 mà thôi: Vận công đẩy Nịnh Nọt Tít gây mất cảnh giác, rồi bất ngờ tung Bôi Nhọ Ảnh để đối phương choáng váng, kết cục vỡ tim mà chết.

Kẻ có thể tinh thông cả 2 tuyệt kỹ nì ko nhiều, chỉ vài đại cao thủ, kẻ đó có thể là ai?

Một điều đau đầu võ lâm nữa là nạn nhân đến từ cả 2 phe Hắc Bạch, từ ưu tú như ohisee, quaikiet_37 đến yêu quái như abc và đồng bọn ;) , suy ra loại trừ khả năng thanh trừng phe phái, vầy mục đích kẻ giấu mặt có thể là gì?

Nói chuyện nì, ng trong võ lâm, ko ai bảo ai, đều gợn lên 1 cảm giác rợn mình ma quái. Vì sự việc trên giống kỳ lạ với sự việc xảy ra cách đây gần năm, lần ấy, giang hồ cũng 1 phen lao đao dậy sóng. Ko hiểu từ đâu, xuất hiện một đại ma đầu, võ công vô hạn thủ đoạn vô biên quyền biến thì vô địch, ko sát hại ai dưng làm vô số chuyện đại nghịch bất đạo, ko kể thì bảo nói điêu dưng kể ra thì ối ng thấy ngượng, nên thôi mình tế nhị mình để link ở đây cho ng chưa biết nhá.

Khi đó, đồng đạo võ lâm cũng rất chi là hoang mang, đã nghĩ rằng thôi rùi linkhay đến hồi mạt vận, kiểu nì sáng tráng miệng “cướp giết hiếp” trưa “9X dẫn nhau vào nhà nghỉ “tối “cẩm nang 36 thế rồng phượng 72 đường biến hóa” cũng nên.

Dưng may quá, thế cùng tất biến, đường cùng thì tất cả cùng bật, mà hóa ra bật hội đồng là thắng nha. Bao anh hùng chí sĩ toàn cõi hợp sức tung comm múa hình chém gió, cuối cùng mãnh hổ nan địch quần hổ, đại ma đầu phải e lệ chỉnh đốn tác phong, đại hạn tiễu trừ, thiên hạ thái bình giời êm bể lặng, phần lớn cao thủ sau vụ nì thì cũng rửa tay gác phím cưỡi ngựa sắt bay lên giời cả, nghĩ lại thấy thật là cảm khái.

Nghĩ đến đây, người trong võ lâm, cũng vẫn chả thằng nào nói thằng nào, đều phấn khích: Yahooooo, hay ta kế cũ xài lại, họp hội đồng bàn mưu lật tẩy và truy sát tên ác ma giấu mặt?

Và thế là ra đời bản thông báo sao:

Bố cáo Tổ chức cuộc thi Đuổi Hồn Bắt Vía (Aka WISIWIG) version 2, phối kết hợp Sao Hôm Điểm Hẹn:

Thể lệ tham gia rất giống Version 1, tức là:
Cho mọi linkhayer, ko phân biệt già trẻ gái trai, bi xám hay bi vàng, có bi lẫn ko bi ;) .

Cách thức cũng hoàn toàn tương tự:
Mỗi ng chọn 1 đáp án trong số những đáp án BTC sẽ đưa ra (ở dưới), nêu lý do, post vào link ở đây, sau 24h kể từ khi link lên hot, bạn nào đươc vote nhiều nhất thì thắng. Đây là giải khán giả bình chọn.

Tuy nhiên, vì là version 2, nên chắc chắc có nhiều cải tiến, cụ thể là:

1.Lần trc, trong 2 ngày, đại ma gây ra ra 5 vụ búa bổ cùng chủ đề. Lần nì, trong 1 ngày đại ma làm 5 shot, với 5 ng khác nhau, từ cả 2 (có khi 3) giới tính. Điều đó nghĩa là qui mô, tần suất và mức độ nguy hiểm cao hơn nhiều. Vì thế, số đáp án lần này ko quẩn quanh 2 đối tượng, mà sẽ tăng lên 4.

2. Phương châm cuộc thi lần nì nhấn mạnh tính nhân văn. Nếu như lần trước ác min, nhầm, ác ma bị lôi vào tit làm mồi câu vote, bị nhét vào Ban Bánh Khảo làm bù nhìn canh dưa ko cả quyền lẫn lợi, và cuối cùng bị hứng muôn ngàn hòn tên mũi đạn, túm lại thiệt đơn thiệt kép lại cấm kêu ca, thì lần nì đại ma hoàn toàn được quyền dãy dụa chống lại sự nghiệt ngã của số phận. Cụ tỷ là được quyền tham gia chơi và đưa ra giải thích. Nói cách khác là được quyền chứng minh/thanh nga là anh cooler (or maybe sicker) hơn rất nhiều so với các cô chú tưởng, nhá, nhá!

3.Vui chơi thì phải có thưởng. Lần trc giải hơi bánh vẽ, lần nì BTC rút kinh nguyệt đảm bảo có thật. Giải của ng chơi, một cách tự nhiên, sẽ là trừng phạt với đại ma. Cụ tỷ, đại ma sẽ phải viết intro cho ng thẳng, intro phải đảm bảo 2 tiêu chí:
A. Độc
B. Lấp lánh niềm ngưỡng mộ sâu xa hòa cùng tình cảm thiết tha và cảm động
Tất nhiên theo trên, đại ma đc chơi vầy cũng có thể thắng và có thưởng. Vầy thưởng gì? Thú thật BTC chưa tính, căn bản chả nghĩ đại ma chống được sức xông lên như vũ bão của quần hùng he he. Tuy nhiên, đã nói công bằng, vầy BTC đảm bảo đại ma thủ đoạn sao thắng đc thì cả linkhay sẽ bàn kế thưởng, thề ko dối gian, quyết chả hai nhời.

4.Cuối cùng, còn một giải phụ, gọi là giải hội đồng nghệ thuật, dành cho bạn đầu tiên đoán được mối liên hệ giữa 4 đối tượng đáp án. Giải nì vừa nhỏ vừa to. Nhỏ vì câu giả nhời ko khó, với các bạn cinephiles độ khó chắc chỉ dao động từ bóc vỏ chuối lên bóc vỏ kẹo, còn với những bạn non-cinephiles thì đúng là ko dễ, nhưng sau câu nửa câu kéo nửa gợi ý nì,  nếu các bạn chịu khó Google thì khả năng giành giải là hoàn toàn có thể. À mà to thì vì để có giải nì BTC phải đi hàng trăm km, sau để về đến tay ng thắng có khi vượt hàng ng km nữa cũng nên ( :
Giờ đến phần chính nhé, chú ý căng mắt nì, câu hỏi hết sức giản dị như sau:

Theo bạn, đại ma sát hại vô số người vô tội như vậy, là do rơi vào trường hợp …..

Chọn 1 trong các đáp án sau điền vào dấu …

1. Great mind gone mad: Giỏi quá hóa điên


2. Good “homme” gone bad: Trẻ ngoan già đổ đốn


3. Bad man gone good … then bad, then worse: Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, haiz


4.Sage man gone cracked: Khôn quá hóa lẫn :-$


5.Lựa chọn riêng bạn, lưu ý gắn hình minh họa trực quan kèm giải thích biểu cảm sinh động ( :

Kết luận:

Đứng lên, đứng lên chiến sĩ dồng bào.
Chúng ta mún hòa bình, chúng ta đã vờ nịnh nọt vài câu ở đây đây , dưng đối phương cho voi lại vẫn cứ vòi, ra tay ngày càng tàn độc và ngạo mạn hơn, thì chúng ta đành phải đứng lên múa bút tiễu bạo vương trừ họa, ai có phím dùng phím, ai smartphone dùng smartphone, mà ko phone ko phím thì … kiểu gì mà đọc được bài này, đừng có điêu!

Nói thế thui chứ ngồi xuống đi, gõ cho thoải mái :P

P.S: Cứ đến hẹn lại lên, đồng chí lãnh đạo to lại cho một phen hoang mang thế nì, quần hùng bảo có khi nào nên nghiên cứu để đưa ra định nghĩa về “chu kỳ đèn đỏ theo năm/mùa” không nhỉ :-$?

Who is he?

He wrote yellow for some Kungfu that he’d clearly seen and that was supposed to be red.

He wrote yellow that led to red for a foul he had not seen.

He gave a goalkick for Spain while it should have been a corner kick for Dutch.

And he wrote yellow for Dutch instead of red for the hindering of Spain.

Who is this God of Mistakes and Confusions?

. . .

He is Mr Coward ‘n’ Webbed aka Howard The Blindfolded aka The Crazy Man of the Final!

JK, he’s Mr Howard Webb, the referee of the 2010 WC final which took place last Sunday evening.

. . .

. . .

Attention, by pointing out all of these, I in no way mean saying Spain didn’t deserve to win. Though loving Dutch with all my heart, I know it would be a crime if the Oranje had won with their hit ‘n’ kick football in the final, as I had shared you my thoughts here . If not Germany, then Spain deserved being the new champions the best, thanks to their beautiful yet sophisticated style in a WC full of materialist manipulations.

It’s just we cant deny the fact that this match is one of the worst finals of all times, where there were tons of streetfighting, diving and time, but shortage in goal scoring, passings and moves. In short, it shown anything but what was expected for the final match of the biggest tournament of the 4 years.

And beside of the Dutch kickboxers and Spainish actors, it is Mr Webb, or to be exact, the way he whistled the match, that was largely responsible for this chaotic performance.

Mr Webb refereed the game totally dead. His whistling was what here in France is called “marchandiser” = bargaining with both teams. For every wrong decision he made he compensated the other side… In short, Mr Webb didn’t dare referee and let the game be played like it was supposed to be, he was just compromising in reverse directions …

It’s true that whistling in a final is a no-win situation where hardly can you satisfy both sides of the match no matter what you do. But you know, I suppose at least the referee should show the world he has tried his best to do his job, i.e., to keep the game follow the rules,  not reversely. And for that matter, it is a must for him to have the capability of taking on pressures with no teeny tiny compromise  … something that Mr Webb hugely lacked here, didnt he?

So . . .

. . . shame on you, England. The best thing you did in this World Cup is to have a referee whistling for the final and then he sucked :p  !

By the way, why Spain got the Fair Play award is still a mystery to me. They should have been honored some Oscars for Best Actors in a WC Final instead, as well as Dutch would have brought home an MTV Award for Badass Gang in an Action Movie :p. And then the credit of Fair Play would have been given to the Germans, theses players deserved that title by a mile ( : .

Hey, but it’s not a new thing that FIFA follows its long-life tradition of flaterring futur hosts, is it? So enfin, I found that was fine. At least the more important awards, such like the Golden Ball and Golden Boots, had all reached their right owners ( :

P.S: Today I just have noticed that I was tending to fall in love with Robben. He’s definitely not even close to being handsome. Yet there’s smth really manly and touching me about him covering his face and staring emotionlessly into the air after the match.

P.S 2:  You know what? Sometimes you feel bored for no reason. In such a case, you should write/talk/chat about some fun crap, it is really a good way to get out of that tottering mood  and regain the good one. No matter how much of a crap this sounds, this does work. And . . .  now I have a confession to make:

To be honest, I dont think Mr Webb is that bad, but teasing and tearing him somehow give me a doze of fun which effectively cures me from my kinda being  bored to death today, so … let’s just say: he’s just happened to be The Chosen, and please forgive me,  Mr Scapegoat, Amen [-O<  .

Update: I had written this post several days ago, yet for some national top secret reasons,  I decided to delay posting it to today ( :

Đã bao giờ . . .

 Đã bao giờ ta có cảm giác đang đi trong 1 xứ thần tiên, mọi thứ ở đó đều mang vẻ mơ màng  ko rõ nét, nhưng cảm giác của ta lại rất sống động, lâng lâng, bay bổng, bồng bềnh, mà ko thể giải thích.

 Chợt lờ mờ ở trước 1 quầng sáng lấp lánh, ko rõ hình dáng. 1 nỗi khao khát vô thức cuộn lên thôi thúc ta tiến lại gần nó, quầng sáng cứ to dần và khao khát cũng ngày 1 mạnh hơn, được chạm vào nó, ta muốn chạm vào, ta phải chạm vào, tiến lên, chạm vào nó ….

 Đột ngột nháy lên, 1 màn đen sập trước mắt.

Trong vài giây, ta hoang mang, rồi mơ hồ nhói lên 1 cảm giác đau đớn, đã có 1 cái gì đó đổ vỡ, nhưng  ta lại ko thể gọi tên.

Đau thắt lại.

Rồi dịu dần.

Màn đen vẫn ở phía trước

 Ta mở mắt ra, trần nhà trước mặt.

 Ta đã vừa mơ.

 Và vừa thức dậy từ nó.  

Có 1 niềm tiếc nuối cứ  vương vấn, ko đau, tuyệt đối ko đau, chỉ bàng hoàng, hụt hẫng, và . . . trống rỗng. Cứ như có cái gì đã thấm vào, đã đang lặng lẽ nhẩn nha nhấm nháp và hút dần từng mảnh cơ thể.

. . .

Những điều trên, chính xác là cái mà mình, và chắc nhiều người lắm, đã trải nghiệm sau đêm qua.

Đêm qua, đã diễn ra trận chung kết World Cup giữa Hà Lan và Tây Ban Nha.

Đêm qua, người Hà Lan suýt chạm vào giấc mơ ảo diệu nhất họ đã luôn mơ suốt 30 năm, để rồi giật mình tỉnh giấc ở thời khắc cuối cùng. . . .

. . .

Tây Ban Nha là người đã chơi tốt hơn và đẹp hơn.

Hà Lan thất bại cay đắng ko chỉ vì tỷ số, mà cả về hình ảnh của 1 đội bóng, vì những toan tính và áp lực chiến thắng bị cho là cực đoan. 

Nhưng đã không sao có thể trách họ.

Nhìn Sneijder mắt rơm rớm, Robben ôm mặt trên sân lại không thể kìm được.

 Nức nở cả đêm cạnh điện thoại. Sáng ra gối ướt đẫm. Nhìn vào gương chả nhận ra nữa, 2 cục bông sưng húp đỏ mọng đang nhìn mình.

  Nếu thức khuya nữa, chắc sẽ còn có quầng. Mình sẽ thành gấu mèo.

  Gấu mèo có biết dự đoán WC không nhỉ?

 . . . dự đoán WC …

 … WC …

 Lại có cái gì đau thắt ở họng. Nó đang chẹn lấy ngực, dồn ép cho tim rung lên, từng đợt, và thổn thức.

 . . .

 . . .

Ai không ngại sống thật với cảm xúc của mình, ko sợ phải đau đớn và xúc động, sẽ không bao giờ cần ngạc nhiên khi sự đau đớn xúc động ấy, một lúc nào đó, luôn dần tự biết chữa trị và hồi phục.

Gió bão đến nhanh, và sẽ đi nhanh. Nước mắt là thứ vô giá, có thể vỗ về, mơn trớn và làm dịu tất cả.

Nỗi buồn có còn không?

Còn chứ. Và cũng không cần làm gì cả, hãy cứ để nó an bình ở đấy.

Vì đến 1 lúc nào đó, nỗi buồn ấy sẽ trở nên rất êm đềm và trìu mến, như 1 sơi tơ mềm ôm nhẹ, quấn quít, dệt bao lấy một thứ đang lớn dần lên,.Thứ đang lớn lên ấy từ đấy sẽ không chỉ biết những thời điểm phấn khích, mãnh liệt hay giông bão, mà cả những lúc, nó nhẹ nhõm hơn, an nhiên, kín đáo, mà có lẽ, là đằm thắm hơn. 

Mà hình như, thời điểm chuyển giao ấy đã đến rồi.

. . .

. . . Cũng ko chỉ về cảm xúc, mà giờ còn biết có cả những điều khác:

 Biết TBN xứng đáng chiến thắng.

Biết dù trong quá khứ, thế giới nợ người Hà Lan chức vô địch, nhưng hôm qua, với lối chơi đó, chưa phải là thời điểm để Hà Lan đòi lại danh hiệu ấy. 

 Và đã biết 1 điều: Thua ở trận đấu lớn nhất, nhưng không phải đội tuyển Hà Lan không thu được những điều lớn lao từ WC này, những điều ấy dẫu ko mang màu vàng, nhưng ý nghĩa hơn nhiều tấm huy chương bạc.

 Họ đã rèn luyện và thể hiện cho thế giới thấy bản lĩnh của những người-tin-mình-xứng-đáng-vô-địch, tập trung, bền bỉ, bình tĩnh  và ko dễ sờn lòng ngay trong những hoàn cảnh bất lợi.

Họ ko chỉ là những ng ghi bàn thắng, mà còn biết tỉnh táo bảo vệ chiến thắng, biết chờ đợi theo cách tích cực và với niềm tin vững chắc ta sẽ chiến thắng.

 Hà Lan đã đi chậm hơn người Đức. Nhưng ko hề là muộn.

 Tuyển Hà Lan còn trẻ, thế hệ của HL hôm nay sẽ còn có khả năng góp mặt trong Euro, cả WC tiếp sau nữa.

 Hy vọng vẫn còn đang ở phía trước, và đó là rất nhiều hy vọng!

 . . .

 Đêm qua, đã có bao nhiêu là thất vọng và đau đớn. Nhưng sẽ ko bao giờ hối hận đã xem trận đấu ấy, đã ủng hộ Hà Lan và đã có những cảm xúc như thế.

 Trong đời, nếu như có thêm một thứ ta đủ yêu để được khóc và trải nghiệm những cảm xúc extreme nhất vì nó, đấy là được thêm 1 niềm may mắn, đúng không?

Voilà history repeats itself

. . .


. . .

Here comes a typical example:

French World Cup 2010 crisis = French Revolution

Jean-Pierre Escalettes = King Louis XVI

Raymond Domenech= Queen Marie-Antoinette

French people= Les misérables

. . .

Wondering who is to be Napoléon Bonaparte?

Laurent Blanc?

He he, maybe, but hope that he wont bring France another Waterloo!

. . .



Today I have read this news: French coach Domenech and former FFF president Escalettes face lawmakers .

This incident left me kinda a recall of the French Revolution (1789 -1799) and one of its important marks:  the executions of King Louis XVI and his wife Queen Marie-Antoinette.

History tells us that Louis XVI is an indecisive, conservative yet honest king with good intentions, and Marie-Antoinette is just a vanity-loving queen who has a very little interest and limited knowledge in politics. The decline of the French empire at that time was an inevitable result of the whole shaky monarchy regime, not just by the incapability of any single person. However, as many acts of Louis XVI and Marie-Antoinette were wrongly interpreted as the main reasons of the national debacle, finally the King and the Queen  were chosen to be the scapegoats of the revolutionaries, and both were beheaded in 1793.

Back to the French WC crisis, the  ex-French Football Federation President Jean-Pierre Escalettes and the soon-to-be-ex France coach Raymond Domenech are in a relatively similar situation. They could be considered the King and Queen of the French football in their era, and now after the disastrous failure of the French squad at WC 1010, they not only had/ have to resign but also are both going to be “executed”.

Domenech made mistakes, lots of huge mistakes many ones could say. His recaltricance with the media, his refusal to discuss tactics and his insistence that everything was going to plan despite ample evidence to the contrary made him a deeply unpopular figure in France.

However, it’s no way that the own faults of Domenech and his “patron” Escalettes can lead to the catastrophic performance of the French team in WC 2010. So the fact that the media pours all fire on them and is much more tolerant towards the French footballers seems to be a lil bit unfair.

Furthermore, politicizing a sport incident is smth that just doesnt sound right. Why do Mr Domenech and Mr Escalettes have to address a hearing of the National Assembly’s Cultural Affairs commission? Do they hold any political position or have they done something violating the civil law? I suppose the only people who have the right to demand such a report from them are those folks in FFF, n’est-ce pas?

In short, it’s not that they dont deserve a punishment, just that all this fuss doesnnot seem to be how things should be done.  Seems that all of these meeting with T. Henry or threatening of “those responsible for the disaster should be held accountable.”, … are just tricks of Mr Sarkozy to gain some national support hence lobbying for his own being degrading image.  So in some sense, Mr D. and Mr E. are really the scapegoats used for the political manipulation of Mr S.  (It’s just an assumption, and as I’m kinda passionately in love with all the conspiracy theories, the more thrilling the better, dont trust my assumptions ;) )

Kinda feel a lil sympathy for them and agree with FIFA this time.

Anw, maybe this is just a “disguising” act to diverse and calm down the French public and save their national honor. Let us wait for what will happen and see if FIFA and FFF can come up with a more appropriate solution, which will relieve the enraged France without any political interferences. Either way, hopefully those things help Les Bleus wake up from this nightmare as soon as possible, cause though I’m no way a fan of them, I don’t like seeing a former champion squad degrade to a street gang, and I guess many of you dont like that either, do you ( : ?

P.S : Also, I have written a short French poem about this chaotic situation, but I think it is better not to publish it in this hot potato moment :p.

Update: It’s coincidentally and scarily funny as today one guy, who in no way had ever read this post,  said that he should have imprisoned me as the common people did to the nobles in the French Revolution :|

. . .

. . .

Hiện giờ, ở nhà tui, có một cuốn truyện về phiêu lưu tui rất thích, nó tên là “Cuốn sách về những điều kỳ diệu của thế giới”, viết bởi Marco Polo.

Marco Polo là 1 nhà thám hiểm Ý, người đầu tiên ở châu Âu đã đến, tham quan và ghi lại những mô tả chi tiết về Viễn Đông, chính là châu Á ngày nay. Cuốn truyện kể trên là 1 tuyển tập bằng tranh minh họa lại những cuộc du hành của ông, kể về những kỳ quan, phong tục, và những sự kiện kỳ lạ đã xảy đến với nhà thám hiểm này trong thời gian ông đi xuyên châu Á.

Tin đồn là, có nhiều truyện trong đó Marco Polo bịa, theo nghĩa ông không trực tiếp trải qua, mà chỉ ghi lại thông qua thu nhặt tư liệu từ những nguồn nào đó. Tuy nhiên, những ghi chép của Marco Polo cũng không vì thế mà kém giá trị, và cuốn sách trên vẫn góp công đầu mở mắt cho người châu Âu thấy những kỳ diệu và hứa hẹn của một châu Á giàu có, nhiều bí ẩn và còn chưa được/bị khai phá.

Hôm nay, vào linkhay, xem tin này, tự dưng tui lại liên tưởng đến cuốn truyện trên và Marco Polo.

Đọc cái bài báo ấy, tui tưởng tượng em tác giả giống như 1 Marco Polo mới, có điều là người Việt Nam, đến châu Âu, đi về và kể lại cho người Việt Nam nghe những “điều kỳ diệu” ở châu Âu mà em đã có dịp chứng kiến.

Những kỳ diệu ấy, xin được tóm tắt cụ thể như sau :

1.  Đến Đức, không cần thẻ cư trú, đăng ký bảo hiểm hay phỏng vấn, bạn vẫn có thể thành nhân viên mới của McDonald.

2.  Ở Pháp, việc rao báo có thể giúp bạn kiếm đc ít nhất 100 euro 1 ngày (và bạn sẵn sàng chia cho người khác 50 euro)

3.  Người ta sẵn sàng trả cho bạn cũng tầm 100 euro để copy vào laptop tấm ảnh chụp Madonna, thay vì trả mười đến vài chục euro, để mua 1 tấm khác, đẹp hơn, poster in sẵn, size bự.

4.  Người ta có thể lấy lý do identity hết quota mua hàng, mà nhờ bạn mua hộ, dưng ko hề tính chuyện chính bạn cũng sẽ bị kiểm tra identity, và do đó ko buồn hỏi trước liệu bạn có đem giấy tờ tùy thân ko.

5. Một identity bị giới hạn 3 món đồ 1 tháng ở boutique của Louis Vuitton, nhưng một quota tương tự  không hề thấy xuất hiện trên online shop của hãng.

6.  Ở London, người ta xài Euro.

7.  Bạn có thể tốt nghiệp ở Vn vào 25/6, bay sang Pháp vài ngày sau đó, và vẫn kịp xem chung kết Roland Garros, giải luôn kết thúc vào đầu tháng 6.

8.  Pháp là đất nước của toàn cầu hóa, minh họa rõ nhất bằng VD sau :

Một cậu bé người Việt trên đất Pháp được một anh Trung Quốc nhờ mua hàng bằng tiền Mỹ và hứa trả công bằng đồng EURO  :|

Kết luận :

1.  Tin tốt là em nì không kém Marco Polo về khoản kể/bịa truyện.

2.  Tin xấu là trong khi cái bịa (có vẻ) của MP có lợi, thì cái bịa (chắc chắn) của em nì ko những ko lợi, còn đem lại cái nhìn hết sức mơ màng, phiến diện và hời hợt về sống, học hay làm việc ở Châu Âu.

3.  Tin tốt chót là từ 1 và 2, tui suy ra em nì tuy chưa đủ trình làm đệ tử  Marco Polo, dưng quá xứng làm truyền nhân của Cuội.


Phần sau chống chỉ định với các bạn ghét sến và chuối…

Thật lòng là lúc đầu đọc tui cười rất nhiều, nhưng sau thì hơi buồn 1 xíu. Cậu bé này ko chỉ bịa mà còn bịa ngờ nghệch ngô nghê quá đỗi, là VD sống động nhất cho cái gọi là trẻ nhà giàu được nuông chiều, dốt và ham khoác lác.

Ấy vậy mà sự bóng bẩy thô thiển đó cũng lừa được kha khá em chip chip, 82/85 cmt ở kenh14 là thán phục, tự hào hộ, thậm chí ghen tị (chủ yếu), kể cũng hơi … sao đó 1 tý nhỉ ( :.

He, dưng vốn ko phải là người quá ưu thời mẫn thế, cũng không quá ham lo lắng vì người khác, tui cũng ko buồn lâu. Thêm nữa, cũng vốn luôn lạc quan, tui có 1 niềm tin, và khá chắc chắn, rằng vẫn còn nhiều, rất nhiều các em nào đó đã xem cái bài trên, đọc thấy sự khoác lác, rồi cười mỉm chi cọp. Và tất nhiên, khi đã cười mỉm thì có khi, người ta cũng ko cần cmt làm gì nữa ( :

Update: Các bạn kenh14 đã xóa dấu phi tang òy, nên vừa đổi thành link  PLXH đấy ( : . Bạn nào chưa xem tranh thủ xem, xem rồi chém vừa phải thôi, kẻo rút dây động rừng mai PLXH cũng thủ tiêu nữa là vừa ((:

Update bis: Huyền thoại tuổi trẻ tài cao chém gió vun vút Tam Linh đã có fan group ở đây .

P.S: Lúc đầu tui cũng thấy hơi khổ thân em ý một xíu, biết nói thế nào nhỉ, em bịa phô quá đến độ cảm thấy em “hồn nhiên nhí nhảnh” nữa. Dưng rất may, nghĩ đến bao gà non chiêm chiếp ở kenh14 bị ẻm lừa vào rọ, tui đã kịp đập cho bét cái lương tâm chết tiệt ấy và join hội òy ((:

Bài viết cũ hơn »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.