
Casting: James McAvoy, Michael Fassbender and Jennifer Lawrence
Bản tiếng Pháp của X-men, First Class (XFC) tên là Mutants, le commencement, nghĩa là Dị nhân, sự khởi đầu. Đúng như tên gọi này, sản phẩm chuyển thể mới nhất từ serie comics của Marvel, thay vì xoáy sâu vào cuộc chiến nóng bỏng trong hiện tại giữa các thế lực bảo vệ và chống đối người đột biến, lại quay ngược thời gian về năm 1962, khi tất cả những nhân vật chủ chốt ở cả 2 đầu mặt trận dị nhân đều đang rất trẻ, non nớt không chỉ ở tuổi đời mà còn ở ý thức cá nhân, không những về mặt khả năng mà còn về cả vai trò và sứ mệnh của họ đối với toàn thế giới.
Thách thức đầu tiên của XFC giống như thách thức của mọi prequel - sequel về điểm đầu của các sequel, đó là xây dựng tính cách nhân vật cần vừa cũ vừa mới. Cũ nghĩa là nét nào ở nhân vật hồi sau mà đã thành đặc trưng, đóng đinh trong đầu khán giả thì nhất định phải thấp thoáng ở nhân vật đó hồi ban đầu. Mới thì chính là ngoại lệ của qui tắc trên, nhân vật hồi đầu có thể rất khác hồi sau . . . nhưng có tiến hóa sao cho đến cuối phim thì về gần như vậy. Sự cũ mới đan xen này ko chỉ đảm bảo tính liên tục tâm lý để giúp tận dụng tình cảm fan của các sequels trước, mà còn làm cho nhân vật trở nên đa diện hơn, khán giả gắn bó với nhân vật ko chỉ ở góc độ siêu anh hùng, mà như 1 con người có quá khứ với những ngóc ngách tâm tư nếu không sâu sắc thầm kín thì đứt đuôi là đen tối bẩn thỉu và kinh dị d:
Thách thức thứ 2, và thật ra với mọi sequel, là phải làm sao cho ai ko xem tập trước vẫn có thể hiểu và enjoy tập này. Để được thế, cụ thể với prequel, ngoài vụ kể chuyện các siêu anh hùng hồi trẻ cũng tồ tẹt non nớt răng niềng mặt mụn ra sao, còn phải có 1 một câu truyện riêng ở bối cảnh ấy, có thể tồn tại độc lập không cần tham chiếu bất cứ kiến thức trước hay sau này.
Cả 2 điều khó khăn trên, XFC đều đã vượt qua rất thuyết phục.
3 nhân vật tồn tại ở các tập trước là Professor X, Magneto, Mystique, ở tập này, đều đem đến những ngạc nhiên vừa bất ngờ vừa hợp lý.


Có ai ngờ Magneto, thủ lĩnh mutant lạnh lùng tàn nhẫn, nhân vật mà tưởng như cơ thể đột biến sinh học cũng triệt tiêu luôn mọi cảm xúc con người, khi còn là chàng thanh niên Erik Lehnsherr, lại có 1 quá khứ xúc động, một góc nội tâm nhạy cảm yếu mềm như thế? Diễn biến về bi kịch này thật ra hơi motif, dễ trở nên lên gân hoặc sến sịa, khuôn sáo. Thật may, diễn xuất của Michael Fassbender tuy vibrant nhưng vừa phải, tự nhiên, khiến người ta thấy tin và do đó đồng cảm với nhân vật của anh. Magneto trong tập này, hay Erik, không phải semi-antagonist (bán phản diện) nữa, mà xuất hiện như một antihero (phản anh hùng), là anh hùng nhưng theo 1 cách ko thông thường. Kể từ cuối tập phim này, dù cho Erik có trở thành chính xác Magneto thù ghét con người của các sequel trước thì tôi vẫn tin, cách chúng ta nhìn nhân vật này vẫn đã kịp mãi mãi thay đổi.

Mystique 10 tuổi –Morgan Lily
Mystique thiếu niên – Jenifer Lawrence
Cũng ai ngờ một Mystique thuần thục, tự tin cả trong ánh mắt sắc lạnh lẫn cơ thể uyển chuyển, a naked weapon nghĩa đen lẫn bóng, thời trẻ là lại một cô bé Raven rất self-conscious, khao khát duy nhất là có người chấp nhận ngoại hình cũng như bản chất mutant của mình. Khi xem poster từ tui bật ra trong đầu là “trông hơi tồ”, ngờ đâu cái “tồ” ấy, vẻ hơi tròn của Jennifer Lawrence. so với Rebecca Romijin (Mystique sau này), nét vụng về của cô, tất cả lại hòa hợp ý tưởng nàng Mystique “hoang mang khám phá bản thân và kiếm tìm bản ngã” đến vậy. Dù thế, ta vẫn thấy đâu đây những dấu hiệu tiên liệu sự ra đời 1 Mystique femme fatale sau này. Jenifer L. sở hữu một đôi mắt ngây thơ mà dữ dội, nửa như tò mò háo hức nhưng trong tích tắc có thể chuyển thành bướng bỉnh đầy đe dọa. Thêm cách Mystique xuất hiện làm quen với ng sau này là Professor X, tất cả như ngầm cảnh báo, ẩn trong mái đầu nhỏ bé xinh đẹp của cái tạo vật kỳ lạ bậc nhất kia, là vô số những suy nghĩ cuồng điên và liều lĩnh, như những tia lửa tuy bé nhưng ko chịu tàn mà cứ luôn lép bép, chỉ chực có 1 cơ hội để thoát ra, chỉ đợi có 1 người xuất hiện dẫn dắt để chúng bùng lên và thiêu đốt cả thế giới.
Nhân vật cuối cùng đáng nói là Professor X. Ở các sequels trước, Prof X là nhân vật gần người nhất trong tất cả các dị nhân, ở chỗ ông có 1 tính cách selfless do đó phi chủng tộc, cũng như ông tin ở loài ng do đó muốn 2 giới hòa hợp. Vậy một phiên bản trẻ của Prof X sẽ còn có thể người hơn thế nào nữa?


Phần ít người nhất của Prof X xuất phát chính từ phần gần người của ông: Prof X quá tốt, so với ngay loài người ông lại vẫn thành quá thánh thiện. Những nhà làm phim XFC đã dùng chính điểm chưa rõ này để xây dựng hình ảnh Prof X khi trẻ, chàng thanh niên Charles Xavier. Vẫn còn đấy con người ko vị kỷ, tin cả người lẫn mutant, nhưng không quá điềm tĩnh minh triết thần thánh nữa, mà rất sôi nổi, nhiệt tình, nhập thế, bên cạnh khả năng còn có cả những nhược điểm rất đời thường, tỷ như sự vô tâm điển hình của mọi ông anh giai với em gái chẳng hạn ke ke.
Ngoài sự thay đổi ở các nhân vật như trên, XFC còn đem đến cho người đọc một cốt truyện dầy dặn, hồi hộp về diễn biến lẫn resonant về cảm xúc, có thể nói là an action movie full of heart. Tôi sẽ chỉ nói về phần cảm xúc, vì đó là phần làm tôi ấn tượng nhất.

XFC có thể nói chính xác là 1 bộ phim về tình bằng hữu, một bromance trong chiến đấu. Nổi bật là mối quan hệ giữa Erik/Magneto và Charles/Prof X. Charles có thể coi vừa là ng anh, vừa là người bảo trợ và hướng đạo của các dị nhân, anh có hiểu biết về ng đột biến, anh tin tưởng ở họ, và trên hết anh có thiên hướng tìm hiểu lẫn khuyến khích ng khác phát huy khả năng của mình. Erik lại là 1 trường hợp đặc biệt. Anh tham gia X-team tuyệt ko nhằm khám phá bản thân và ngc với Charles, anh chả tin ai cả. Làm thế nào nước lửa lại có thể hòa hợp, thậm chí quyến luyến gần như tri kỷ? Cái nì hồi sau mua vé đi xem thì biết nha. Bonus tôi khóc vì đoạn nì đó, hix, xem phim bay nhảy đấm đá mà chảy nc mắt, liệu có sến quá ko ta?

Có 2 chi tiết về mối qh giữa Charles và Erik mà tôi rất rất thích, đều xảy ra ở cuối phim
(Kể từ đây có chứa spoiler, dù ko liên quan diễn biến chính, read it or skip it, it’s all up to U)
Đầu tiên là cảnh Erik chuẩn bị giết kẻ thù và Charles tìm cách ngăn anh lại. Nó gợi nhớ 1 đoạn trong Harry Porter : Malfoy bị Voldemort lệnh giết Dumbledore, Dumbledore lúc này đã bị khống chế, nhìn Snape cầu khẩn, nhưng Snape nhìn cụ lại vừa khiếp sợ vừa căm ghét, Malfoy còn chần chờ, Snape đã ra tay. Tôi đã luôn tin Snape là người tốt, và đến giây phút đó niềm tin của tôi vẫn ko thay đổi. Hành động của Snape là để cứu Malfoy, sự cầu khẩn của Dumbledore cũng ko phải xin giải thoát mà mong Snape kết liễu mình ko để Malfoy nhúng tay vào tội ác, cũng như sự phẫn nộ của Snape chính là vì đòi hỏi ấy là gánh nặng quá lớn ngay với chính ông.
Riêng với tội sát nhân, ngta luôn có cái tâm lý như trong Macbeth:
I am in blood
Stepp’d in so far that, should I wade no more,
Returning were as tedious as go o’er.
Đó là cái bẫy ko lối thoát, bàn tay một khi vấy máu thì muôn đời ko tẩy đc, và tội ác cũ chỉ có thể che dấu nhờ 1 tội ác mới. Thời điểm Malfoy phạm tội sát nhân cũng sẽ đánh dấu thời điểm con đường về với cái tốt của cậu trở nên mờ mịt. Cũng gần như nỗi lo ấy của Dumbledore với Malfoy, Charles ngăn Erik trả thù là vì muốn cứu anh. Sự đớn đau cùng cực của Charles ko thể hiểu là từ sự ngăn chặn tội ác thông thường, chỉ có thể giải thích bằng tình cảm chân thành của anh dành cho Erik. Bằng sự chia sẻ và khả năng telepath, Charles đã tưởng khơi lại phần ấm nóng duy nhất còn sót ở Erik, hy vọng qua đó giải thoát con người tôi nghiệp đáng thương này, để đến khi tội ác xảy ra, anh thấy bàn tay mình níu cứ trượt dần, trượt dần khỏi tay bạn và rồi trước mắt anh, chỉ còn Magneto rơi xuống, lạc lối mãi mãi.
Nếu chỉ như thế thì buồn quá đúng ko? Nói chung, tôi nghĩ buồn nhất khi xem phim không phải là khi nhân vật mình yêu mến bị chết, mà là khi họ bị hủy hoại về đầu óc, lương tâm, tâm hồn và những thứ kiểu như thế, nhất khi hoàn cảnh khiến họ dần biến chất là từ một nỗi khổ lớn. Đấy sẽ là 1 cái chết tinh thần đáng tiếc và làm ta hơi đau đớn, có đúng ko? Thế nên, tui đã biết ơn tác giả X-men vô cùng khi chèn thêm đoạn cuối, giải thích tình trạng của Professor X hồi sau, để khán giả vừa thương Charles cũng vừa thấy nhóm nhen hy vọng. Tôi thích chi tiết này, vì cảm thấy nó mang hơi hướm phương Đông, nó giống như mẫu tình tiết sau thường thấy trong nhiều câu truyện chưởng: Khi một người mang ác nghiệt quá nặng, đến mức nếu ép buộc từ bỏ có thể sẽ gây tổn thương chính ng ấy, thì để hóa giải nó nhất thiết phải có sự hy sinh, tự nguyện hay vô tình, của 1 ng nào đó, và người nào đó này phải là người mà kẻ chịu nghiệt kia hết sức yêu thương hay tôn kính, chính sự hy sinh ấy sẽ là thứ duy nhất níu người kia trở về cõi thiện. Thương tật của Charles cũng như vậy. Nó vừa là cái có thể nói chia cách thêm anh với Erik (giờ đã là Magneto), mà cũng có thể coi là món nợ trọn đời khiến Magneto mãi dằn vặt, do đó cũng cứu anh khỏi rơi xuống đáy cùng của tội ác.
Final verdict
Ko định xem phim này vì poster ngoài rạp trông hơi cũ cũ và đơn giản, trông ko đẹp như cái trên kia đâu, mờ thế này nè:

Micheal Fassbender. trông hay thì tui ko quen, James McAvoy quen và thích thì lại ko tin hợp dị nhân, Jennifer Lawrence trông hơi tồ như nói ở trên, còn bạn January Jones 3 vòng hở rất đúng chỗ dưng ko hiểu sao tui vẫn thấy khô khô tẻ tẻ sao á, túm lại bộ sậu dị nhân trông hơi … chán đời, ko hầm hố ko hung dữ chả sexy cũng chẳng xíu gì kinh dị >,.<
Rủi thay xem hết các phim hay ho rồi, còn mỗi The Tree of life (TTOL) và vài phim tâm lý Pháp, TTOL thì Nicolas kiên quyết ko xem can tội đạt Cành cọ vàng, còn mấy phim P linh cảm thì thầm sẽ còn chán đời hơn nữa, thôi đành nhắm mắt đưa chân coi X-men. Ra xếp hàng thấy thiên hạ chen vai thích cánh đông nghịt, cũng chút an ủi, xem xong mờ có thấy ngu cũng ối đứa ngu cùng, ke ke.
Thật may, ko những ko thấy ngu tui còn thấy đây là lựa chọn đúng đắn nhất từ đầu mùa.
XFC không những là phim hay nhất trong serie Dị nhân, có lẽ còn là phim hay nhất trong số các chuyển thể siêu anh hùng tính từ năm 1990 (mà tui từng xem).
XFC có thể ko có nhiều câu thoại cool như The Dark Knight, nhưng lại có 1 thông điệp xuyên suốt rất inspirational, mà vì giới hạn bài viết, nên tôi sẽ để ở post khác. Câu truyện cũng ko quá nhiều twist turn ngoắt nghéo đòi hỏi đầu óc tính toán, nhưng đã bù lại hợp lý bằng nhiều khoảnh khắc giàu cảm xúc khiến ngta ko thể coi đây đơn thuần là 1 phim hành động. Cuối cùng nói chung tôi có xu hướng thiên vị những bộ phim về team work, những cuộc đụng độ ko chỉ giữa 2 cá nhân, mà còn là 2 lực lượng, 2 lý tưởng, kiểu kiểu như chi tiết hoàng kim liên minh Ngũ Đại Môn Phái tấn công Quang Minh Đỉnh- đại bản doanh của Minh Giáo-Ma Giáo trong Ý Thiên Đồ Long Ký ấy (khi viết và nhớ đến cảnh này vẫn còn thấy rởn gai ốc, hic).
XFC, với ý tưởng về các tập đoàn dị nhân và cuộc chiến large scaled giữa 2 châu lục, sẽ ko chỉ đem đến cho bạn cảm giác lớn về bề rộng, cao về tầm vóc, mà còn một ý tưởng rất thực và nhân văn. Bộ phim sẽ không chỉ là sân khấu độc diễn của 1 vị anh hùng, mà là nơi sức mạnh của nhiều người, có khả năng có khiếm khuyết khác nhau, liên kết lại để làm nên 1 cái gì to lớn vượt trên tất cả họ, mỗi nhân vật dầu chính dầu phụ đều có đất diễn riêng, có khoảnh khắc nhất định để tỏa sáng, và sẽ cùng nhau làm nên thắng lợi quyết yếu của tập thể.
Túm lại, thế bạn còn chờ gì mà ko đi mua vé xem ngay đi ^^?
Update: Nhớ ra phim này chưa ra ở nhà. Đổi lại:
Thế bạn chịu khó chờ 24/6 để mua vé xem ngay đi nhé ( :
P.S: 1 trong những lý do quan trọng để thiên hạ đi xem là có Mystique nude d:, đâm tui phải clarify gấp, nói Mystique tròn là tròn so với sau này chớ an tâm ẻm vẫn hot nhắm nhắm ((: